superman =))
1. ĐỊT ĐƯỢC CHỬA?
Thời chiến, có chú bắn-đòm miền-Bắc bị thương ở bụng-dưới trên đường Trường-Sơn được đưa vầu trạm cấp-cứu. Sao-khi được fẫu-thuật vài ngài, lúc tỉnh dại, chú chủ được cô y-tá miền-Trung hỏi thăm “Eng ơi eng đã địt được chửa?”
Chú hãi quá vội jả-nhời: “Chưa, chưa, vưỡn cuồn đao lém”, trong bụng thầm nghĩ “Địt mẹ thái bố-mài jai-tơ là gạ-gẫm ngai được”.
Đến thời bình, có vàng-son trẻ-tuổi miền Bắc đi nghỉ-mát ở miền-Trung không-mai bị tai-lạn jao-thông. Cũng sao fẫu-thuật tỉnh dại, cổ được anh bác-sí ân-cần hỏi thăm “Địt được chửa?”. Cô lắc đào quầy-quậy “Chưa, chưa”.
Một ngài sao, anh bác-sí quai-lại cùng một anh khác. Anh nài xem bịnh-án một-lúc rùi cũng hỏi “O địt được chửa? Nếu chửa thì lúc-nầu thái địt được phải báo bọn-tui ngai nhế, bọn-tui sắp fẩy thai ca rùi”.
Tối hum đó cô-gái trốn mẹ khỏi viện.
2. ĐỊT KHỎE
Ông-bà thông-ja Đàng-Ngoài vầu thăm ông bà sui-ja Đàng-Trong.
Nhà chật nên đến tối, chủ-nhà nhường khách fòng-ngái, còn mình ngái ở fòng-khách.
Vì mời cơm khách thịnh-soạn đâm ông chủ-nhà bị đầy-hơi, tối nằm nhỡ mần fát dắm xịt thối-rinh. Bà-chủ càu-nhàu “Ông nài có khách mà chả jữ-í, không nín địt được à?”
Trong buồng, ông-bà khách choáng-váng “lão chủ jà thía mờ dâm dzất, có khách vẫn địt vện giữa fòng-khách bâu-jờ, trong khi mình fẩy nhịn”.
Ông-chủ chưa hết cơn, vội ngồi dại định vào toa-lét thì lỡ mần fát nữa, bà bả lại càu-nhàu “Nằm địt, ngồi cũng địt là sâu?”
Ông-chủ ôm đít chại vầu toa-lét, vửa chại vửa mần thêm vài fát, bà-chủ tiếp-tục “Thiệt là hết biết, nằm địt, ngồi địt, giờ lại vửa đi vửa địt.”
Ông-bà thông-ja Đàng-Ngoài từ coi-thường chuyển sang khâm-fục “sao họ jà mờ địt khỏe thế, mai mình fẩy thử xem sâu”
Hum-sao bỏn quyết-định xin ra ngoài thuê nhà-nghỉ.
_______________
* Giữ nguyên tác quyền, đọc lẹo lưỡi chịu khó vậy =))

Ba Tháng Tạ Từ
Người ơi thấp thoáng niên học hết rồi
Chúc ly cạn lời giây phút ly bôi
Ngày mai tan trường mình không chung lối
Thương nhau nhiều biết gửi về mô
Kỷ niệm cũ tan vào hư vô
Cầm tay bốn mắt thương cảm nỗi sầu
Tiễn đưa bùi ngùi bốn mắt như nhau
Đời không bao giờ hợp nhau mãi mãi
Thương yêu rồi nỡ đành biệt nhau
Để nhung nhớ muôn vạn ngày sau
Thôi nhé, từ đây cách xa trong đời
Vẫn buồn theo tháng ngày trôi
Nụ cười khô héo trên môi
Mỗi lần, thấy phượng nở tim xao xuyến
Bạn bè đâu chỉ ta một mình
Nỗi buồn này đành câm nín
Rồi đây, có những khi buồn não lòng
Cố nhân biền biệt có nhớ nhau không
Ngoài kia hoa phượng rụng rơi tơi tác
Dư âm làm sống lại đời ta
Dù ngăn cách nhớ hoài ngày qua…



