PhapSu
Thời gian thật là một thứ gì đó rất tuyệt diệu, vết thương sâu bao nhiêu đều có thể điều trị khỏi, ngay cả nỗi đau đớn xé rách tim gan đều có thể yên bình trở lại.
Sói và Dương cầm | Diệp Lạc Vô Tâm.

=))

Hồ Chí Minh sống mãi trong em

Vậy là năm 1911 chàng thanh niên 71 tuổi rời bến Nhà Rồng ra đi tìm đường cứu nước. 

1 đứa sai thì mình còn nghĩ nó nhầm chứ cả bọn sai thì chẳng biết chúng nó nghĩ gì /LUCKY LUKE/ 

Mai kenh14 sẽ có bài “Cư dân mạng phẫn nộ vì giới trẻ Hải Phòng nhầm năm sinh của Bác” ?/SHIN88/
Ví dụ, ngày trước trên mâm có một đĩa cái đĩa thịt gà, mình sẽ gắp miếng ngon nhất cho mình. Dần dần cùng với thời gian thì mình sẽ biết cách mời mọi người. Mặc dù hồi đầu, khi mình mời thì cũng thấy tiếc lắm. Nhưng rồih sau cái giây phút tiếc ấy mình cảm thấy có niềm vui nho nhỏ, không ai biết là mình đã chiến thắng được chính mình. Đấy là thực tế.
MC Thảo Vân
hãy cảm nhận bằng cả tâm hồn =))

hãy cảm nhận bằng cả tâm hồn =))

Ba đi đâu đó có hẹn ngày về?
Hẹn một bờ vai rộng
Hẹn những nếp nhăn cười
Hẹn chở che vô hình
Hẹn nâng ước mơ con

Ba đi, bầu trời bỗng chao, nhào sụp đổ
Trái Đất ngừng quay
Thanh âm vuột ngang
Ánh mắt rơi vào trống rỗng
Và từ ngữ trở thành nghẹn đắng trong lòng

Con đau ba ơi…
Mau dậy đi dỗ dành con như thời bé
Hình như con ốm nặng rồi
Không khí mặn chát, nước mắt con rơi, mà ba chẳng chịu dậy.

…

Những ai còn ba, hãy lắng nghe và tập sợ hãi
Bạn đã một lần tưởng tượng mình mất đi?
Xin đừng bỏ lỡ phút giây nào của cuộc sống
Vì ngày mai ta chẳng thể biết điều gì.

Mỗi chúng ta chỉ có một người đàn ông duy nhất
Bao dung ta vượt giới hạn của tình yêu
Đừng để đắng cay trào lên khóe mắt
Khóc không thành lời, ân hận thốt chẳng thành câu…

Ba đi đâu đó có hẹn ngày về?
Hẹn một bờ vai rộng
Hẹn những nếp nhăn cười
Hẹn chở che vô hình
Hẹn nâng ước mơ con

Ba đi, bầu trời bỗng chao, nhào sụp đổ
Trái Đất ngừng quay
Thanh âm vuột ngang
Ánh mắt rơi vào trống rỗng
Và từ ngữ trở thành nghẹn đắng trong lòng

Con đau ba ơi…
Mau dậy đi dỗ dành con như thời bé
Hình như con ốm nặng rồi
Không khí mặn chát, nước mắt con rơi, mà ba chẳng chịu dậy.

Những ai còn ba, hãy lắng nghe và tập sợ hãi
Bạn đã một lần tưởng tượng mình mất đi?
Xin đừng bỏ lỡ phút giây nào của cuộc sống
Vì ngày mai ta chẳng thể biết điều gì.

Mỗi chúng ta chỉ có một người đàn ông duy nhất
Bao dung ta vượt giới hạn của tình yêu
Đừng để đắng cay trào lên khóe mắt
Khóc không thành lời, ân hận thốt chẳng thành câu…

End it like Beckham

Mỗi ngôi sao có đẹp đến thế nào đi nữa, cũng chỉ có thể phát ra thứ ánh sáng xanh xao lạnh lẽo, bởi vì chúng cô đơn đến nỗi chẳng biết mình thuộc về đâu.
Luyện yêu | Hoàng Mặc Kỳ
 

Người ta luôn nuối tiếc quá khứ, mong chờ tương lai và hờ hững với hiện tại. Kỷ niệm là những thứ xưa cũ, giống như con tàu đi qua và bỏ lại sau lưng thành phố. Có thể vẫn đi con tàu đó, vẫn trên con đường đó, bằng một chuyến khác và quay lại thành phố ấy nhưng tất cả sẽ khác. Tôi và em cũng sẽ lại ngồi trong quán ăn này nhưng tất cả sẽ khác.

Khi người ta trẻ, người ta có một thứ rất quý giá là sự yêu đời và khát vọng sống. Nhưng tôi thì chẳng còn được hưởng cái may mắn âý. Tôi không còn trẻ để có thể quá mãnh liệt với tất cả mọi thứ. Nhưng tôi cũng chưa đủ già để bình tâm nhìn cuộc đời mình trôi đi. Mọi thứ với tôi vừa hợp lý vừa mâu thuẫn, vừa đầy đủ vừa dở dang. Tôi dựa vào sự chao đảo của chính bản thân để giúp mình cân bằng.
[…]

Tôi biết tôi đang tự làm khổ mình. Tôi biết cần phải sống đơn giản. Tôi biết không nên than vãn về những đau khổ hoặc kém may mắn của mình. Tôi biết mình không nên phiền luỵ đến ai, không cần sự thương hại của ai. Khi mất phương hướng người ta hay bấu víu vào người nào đó hoặc làm những hành động rất mù quáng điên khùng. Nhưng chính vì hành động khi không tỉnh táo nên kết quả thu được cực tồi tệ và càng khiến người ta đau khổ thêm.

Bữa ăn trưa kéo dài - Phan An. (via october-kiss)