PhapSu
=))))))))

=))))))))

“Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ…!
Một vé trở về giấc mơ màu cổ tích
Bút mực, truyện tranh…những tiếng cười khúc khích.
Bàn có năm người và một bịch bỏng ngô…
**
Cho tôi về cái thời biết tập tô
Vẽ ông mặt trời cười hiền hiền như bố
Cột tóc hai bên lon ton chào khắp phố
Chiếc xắc xinh xinh đựng những món đồ hàng…
**
Cho tôi về chơi lại ô ăn quan
Bắn chun, ùn đẩy rồi xếp hàng vào lớp
Kéo áo bàn trên mượn bút chì, tẩy, thước…
“Mày ơi !” , xòe tay là được hạt ô mai…
** 
Cho tôi xin một vé, không hai
Vé một chiều chẳng còn đường quay lại
Cho tôi về tuổi thơ tôi mãi mãi
Ngủ với trăng sao trong những giấc mơ dài…
 ~
“Tuổi thơ là những gì tinh khôi nhất của một đời người, là miền ký ức vẹn nguyên nhất không bao giờ có thể phai nhòa. 
Khi lớn lên, lăn lộn với cuộc đời, bạn có thể quên một vài khoảng thời gian, có thể quên đi một vài người tình cờ đi ngang qua ta… nhưng đi hết cuộc đời chắc chắn góc tuổi thơ, những người bạn tuổi thơ là dấu ấn không bao giờ phai…Kí ức tuổi thơ là nơi những hồn nhiên trong ta tìm về, lắng lại. Ai cũng có một góc tuổi thơ để yêu, để nhớ và để hoài niệm…”’
…
“Bạn có thể trở về thăm lại thời thơ ấu của mình bất cứ lúc nào, hay nói khác đi lúc nào mà bạn nhận ra rằng thỉnh thoảng tắm mình trong dòng sông trong trẻo của tuổi thơ sẽ giúp bạn gột rửa những bụi bặm của thế giới người lớn một cách diệu kỳ…
/Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ - Nguyễn Nhật Ánh./

“Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ…!

Một vé trở về giấc mơ màu cổ tích

Bút mực, truyện tranh…những tiếng cười khúc khích.

Bàn có năm người và một bịch bỏng ngô…

**

Cho tôi về cái thời biết tập tô

Vẽ ông mặt trời cười hiền hiền như bố

Cột tóc hai bên lon ton chào khắp phố

Chiếc xắc xinh xinh đựng những món đồ hàng…

**

Cho tôi về chơi lại ô ăn quan

Bắn chun, ùn đẩy rồi xếp hàng vào lớp

Kéo áo bàn trên mượn bút chì, tẩy, thước…

“Mày ơi !” , xòe tay là được hạt ô mai…

**

Cho tôi xin một vé, không hai

Vé một chiều chẳng còn đường quay lại

Cho tôi về tuổi thơ tôi mãi mãi

Ngủ với trăng sao trong những giấc mơ dài…

 ~

“Tuổi thơ là những gì tinh khôi nhất của một đời người, là miền ký ức vẹn nguyên nhất không bao giờ có thể phai nhòa.

Khi lớn lên, lăn lộn với cuộc đời, bạn có thể quên một vài khoảng thời gian, có thể quên đi một vài người tình cờ đi ngang qua ta… nhưng đi hết cuộc đời chắc chắn góc tuổi thơ, những người bạn tuổi thơ là dấu ấn không bao giờ phai…Kí ức tuổi thơ là nơi những hồn nhiên trong ta tìm về, lắng lại. Ai cũng có một góc tuổi thơ để yêu, để nhớ và để hoài niệm…”’

“Bạn có thể trở về thăm lại thời thơ ấu của mình bất cứ lúc nào, hay nói khác đi lúc nào mà bạn nhận ra rằng thỉnh thoảng tắm mình trong dòng sông trong trẻo của tuổi thơ sẽ giúp bạn gột rửa những bụi bặm của thế giới người lớn một cách diệu kỳ…

/Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ - Nguyễn Nhật Ánh./

Xúc động - thư của bố
.
“Bố và bác Giáp xuống. Mang cho con chiếu + lõi chăn. Khế ngọt quả nhà + trứng vịt + lạc vỏ, bố để trong hòm của con. Cả thớt nữa nhé + xoong nấu canh. Sách, bút này là phần thưởng của xóm mình gửi cho con đấy. Và cả áo rét cho con nữa đấy. Bố gửi ông 1 triệu đồng + Bác Giáp cho 100 đồng = 1100đ chẵn nhé”

Xúc động - thư của bố

.

“Bố và bác Giáp xuống. Mang cho con chiếu + lõi chăn. Khế ngọt quả nhà + trứng vịt + lạc vỏ, bố để trong hòm của con. Cả thớt nữa nhé + xoong nấu canh. Sách, bút này là phần thưởng của xóm mình gửi cho con đấy. Và cả áo rét cho con nữa đấy. Bố gửi ông 1 triệu đồng + Bác Giáp cho 100 đồng = 1100đ chẵn nhé”

10s là đủ =))

vì đó là tương lai nước Nhật
.
1. Bạn có biết rằng trẻ em Nhật làm vệ sinh trường học của chúng mỗi ngày trong vòng 45 phút cùng giáo viên, điều này mở ra một thế hệ người Nhật khiêm tốn và ưa thích sự sạch sẽ.
2. Bạn có biết rằng bất cứ công dân Nhật nào mà có nuôi chó thì phải mang theo túi đựng và túi đặc biệt để hốt phân chó khi chúng ị ra trên đường. Họ giải quyết chuyện đó rất vệ sinh và quyết liệt.
3. Bạn có biết rằng những người lao công (công nhân vệ sinh) ở Nhật được gọi là “Kỹ Sư Sức Khỏe”; họ có thể yêu cầu một mức lương từ 5000 tới 8000 Đô la Mỹ mỗi tháng. Và một người lao công cũng phải trải qua các bài kiểm tra miệng và kiểm tra viết.
4. Bạn có biết rằng nước Nhật không có các nguồn tài nguyên thiên nhiên, và họ phải chịu đựng hàng trăm trận động đất mỗi năm, nhưng những điều đó cũng không ngăn cản Nhật trở thành cường quốc kinh tế lớn thứ 2 trên thế giới trong nhiều năm liền (hiện nay phải tạm đứng thứ 3 vì sự trỗi dậy của Trung Quốc).
5. Bạn có biết rằng thành phố Hiroshima chỉ cần 10 năm đã trở lại thời phát triển kinh tế đầy sôi động của mình sau khi xảy ra vụ ném bom nguyên tử của Mỹ.
6. Bạn có biết rằng Nhật ngăn cấm việc nói chuyện điện thoại trên các tàu điện và xe bus. Ngồi trong tàu điện hay xe bus ở Nhật Bản lúc nào cũng yên tĩnh y như trong 1 thư viện. Mọi người đọc sách, nghe nhạc, nhắn tin, làm việc, ngủ gật... nhưng không ai gây ồn ào hay làm phiền người khác. Nếu có nói chuyện cũng rất nhỏ nhẹ và khẽ khàng.
7. Bạn có biết rằng học sinh Nhật Bản từ năm đầu cho tới năm thứ 6 tiểu học phải học về những nguyên tắc xử thế (tạm gọi là đạo đức học thiết thực) để giao tiếp với những người xung quanh.
8. Bạn có biết rằng người Nhật tuy là dân tộc giàu có hàng nhất nhì thế giới, họ cũng không có người giúp việc (osin). Trong gia đình thì cha mẹ chịu trách nhiệm chăm lo nhà cửa và con cái.
9. Bạn có biết rằng không có bất cứ kỳ thi nào từ lớp 1 cho tới lớp 3 ở cấp tiểu học; bởi vì mục tiêu của giáo dục là truyền đạt các khái niệm và xây dựng nhân cách, không phải là thi thố và nhồi sọ.
10. Bạn có biết rằng nếu bạn đến một nhà hàng ăn món tự chọn tự phục vụ (buffet) ở Nhật, bạn sẽ thấy người ta chỉ ăn vùa đủ mà không lãng phí. Không có thức ăn thừa.
11. Bạn có biết rằng tỷ lệ tàu lửa hay tàu điện đến trễ ở Nhật chỉ khoảng 7 giây mỗi năm! Người Nhật trân trọng giá trị thời gian, đến từng phút từng giây.
12. Bạn có biết rằng trẻ em từ khi học mẫu giáo đã tự làm sạch răng và chải răng sau mỗi bữa ăn ở trường; chúng duy trì việc tự chăm sóc sức khỏe ngay từ thuở nhỏ.
13. Bạn có biết rằng sinh viên/học sinh Nhật dành ra khoảng nửa tiếng để ăn một bữa, để đảm bảo cho việc ăn chậm và tiêu hóa tốt. Khi được hỏi về vấn đề này, người Nhật nói; Vì những sinh viên/học sinh đó là tương lai của nước Nhật!
.
.
.
connecting people =))

connecting people =))

Trailer Đòn bẩy - ủng hộ phim cây nhà lá vườn sinh viên nào ^^

Chùm truyện Cryptic

Cryptic là gì? 

Cryptic là thể lại truyện kinh dị, trinh thám nhưng cái kinh dị đó lại ẩn sâu trong những câu chuyện. Đọc một lần, bạn sẽ thấy bình thường, thậm chí nhiều khi bạn thấy nó nhảm quá mức. Nhưng rồi, bạn tò mò, đọc lại 2 lần, 3 lần… và bạn nhìn thấy nó. Cái kinh dị thực sự của câu chuyện.

============================

Chuyện 1: Nhà cầu bị ám

Tôi đang trên đường về nhà tối qua thì tôi thấy đau bụng , đành phải dùng tạm cái nhà cầu gần đó , kinh vãi ! Xung quanh khu này toàn là nhà bỏ hoang !!!! Tôi mở cửa đi vào nhà cầu , 2 bên tường có những dòng Grafiti nguệch ngoạc , bên trái thì ghi “Nhà cầu này bị ám” , bên phải là “Dòng chữ này sẽ thay đổi” , nhìn cũng có vẻ ghê ghê , mà thôi kệ mắc quá , đặt đít xuống ị cái đã .

Phù ! ra được thoải mái làm sao . giờ ngồi nhìn lại trên tường để coi có gì lạ hay ko ! Haha , bên trái vẫn là “Nhà cầu này bị ám” , bên phải vẫn là “Dòng chữ này sẽ thay đổi” , thay đổi hả ? thay đổi cái đệt nè!!

Chuyện 2: Ghosts really do exist (Ma thật sự có thật)

Tôi nghĩ rằng trên đời này thật sự có ma. Khi tôi còn nhỏ,tôi từng thấy một đứa con gái và gọi nó là chị. Nó mặc một bộ đồ bẩn thỉu,giống như tôi vậy…và chúng tôi sống cùng nhau. Nhưng một ngày nọ,tôi không còn thấy nó nữa. Ba mẹ tôi trúng vé số.. Họ bảo tôi rằng tôi bị hoang tưởng bởi chúng tôi quá nghèo. Nhưng giờ chúng tôi thật hạnh phúc.

Nhưng có vẻ như tiền trúng vé số đang cạn dần.

Chuyện 3: Mất trí

Tôi là Sarah. Có lẽ cuộc đời tôi không có mấy đặc biệt bởi vì tôi bị mắc căn bệnh mất trí nhớ tạm thời từ hồi 14 tuổi. Bố mẹ tôi bị giết hại 1 cách dã man vào 1 đêm bởi tên cướp đâm hàng chục nhát vào bụng họ. Tôi thường bật khóc sau mỗi lần nhớ ra những gì tôi đã quên. Hằng ngày sau khi tan học tôi vẫn hay mời những người bạn của tôi đến nhà chơi và ngủ qua đêm. Nhưng họ thật tàn nhẫn khi đến sáng hôm sau bỏ đi không hề gửi 1 lời nhắn hay chí ít là nhắc máy điện sau mỗi lần tôi gọi điện.Tôi buồn bã và đi xuống bếp kiếm gì đó ăn.Sực nhớ còn miếng bít tết mới mua,tôi đi ra lấy dao để thái…

Tôi bật khóc.

Chuyện 4: A Ghost Photograph

“Chúng ta sẽ chụp vài tấm ảnh ma” Chúng tôi tuyên bố và lên đường đến 1 nơi được cho là có ma.

Nhóm chúng tôi có 4 người (4 tên ngu ngốc), và, cùng với 1 chiếc máy ảnh kỹ thuật số, 1 chiếc điện thoại di động, chúng tôi chụp lại mọi ngóc ngách trông có vẻ đáng ngờ.

Khi về nhà, chúng tôi lập tức kiểm tra đống ảnh trên máy tính nhưng không hề có tấm nào chụp lại được dù chỉ 1 bóng ma lờ mờ nhất. Và chúng tôi đã chụp gần như 1 trăm bức ảnh như thế.

Với sự thất vọng, tôi lấy 1 tấm ảnh có đủ cả 4 người trong đó (đều trông có vẻ ngu ngốc ) và dùng Photoshop, chèn vào đó khuôn mặt của 1 con ma thật sự đáng sợ. Một bức ảnh ma giả, đã được làm ra thành công.

Tôi đưa nó cho 1 người bạn khác xem và cậu ấy nói rằng: “Cậu…nó có thật…”

Rồi cậu ta trở nên tái nhợt . Đồ ngốc!

Chuyện 5: Cô gái trong thư viện

Hôm qua tôi đến thư viện để mượn sách. Tôi hỏi người chủ thư viện khu truyện kinh dị ở đâu, bà ta chỉ tôi đến khu cuối dãy, ngay trong góc, kề vào tường. Tôi đang tìm xem một số truyện thì thấy một cô gái rất dễ thương nhìn qua từ bên kia. Mắt chúng tôi chạm nhau rồi cô ấy cười. Tôi cố lấy can đảm để nói chuyện với cô ấy, nhưng cuối cùng chỉ lựa ra 3 cuốn sách rồi check out. Tôi nhát quá, đáng lẽ ra phải xin số phone cô ấy.

Chuyện 6: Giếng

Một ngày, tôi giết con em gái vì nó làm phiền tôi.

Tôi ném xác nó xuống giếng.

Sáng hôm sau tôi đến xem lại, cái xác đã biến mất.

Năm năm sau, sau cuộc cãi lộn với thằng bạn, tôi đã giết nó.

Tôi ném xác nó xuống giếng.

Sáng hôm sau tôi đến xem lại, cái xác đã biến mất.

Mười năm sau, tôi giết con đàn bà mang thai đứa con mà tôi trót dại trong một lần say rượu.

Tôi ném xác nó xuống giếng.

Sáng hôm sau tôi đến xem lại, cái xác đã biến mất.

Mười lăm năm sau, do không ưa lão sếp, tôi đã giết lão.

Tôi ném xác lão xuống giếng.

Sáng hôm sau tôi đến xem lại, cái xác đã biến mất.

Hai mươi năm sau, tôi giết bà già, vì bà phải nằm liệt giường nhưng tôi lại không muốn chăm sóc.

Tôi ném cái xác xuống giếng.

Sáng hôm sau tôi đến xem lại, cái xác vẫn chưa biến mất.

Và ngày qua ngày, cái xác vẫn còn đó…

Chuyện 7: Thịt

Đây là những gì tôi nghe được từ bạn tôi.

Một hôm, cậu ấy được mời đến dự bữa tối tại nhà một người bạn; người bạn này theo một tôn giáo kỳ lạ.

Ở bữa ăn, cậu ấy được mời một món thịt, nhưng dù thế nào chủ nhà cũng không chịu nói đó là món thịt gì.

Cậu ấy nghi ngờ rằng đó là thịt người.

Nhưng sau khi ăn miếng đầu tiên, thì cậu ấy dám chắc đó không phải thịt người.

Tôi tự hỏi không biết món thịt đó là món thịt gì?

Chuyện 8: Mắt đỏ

Chiều hôm đó tôi tới thị trấn mà mình phải đến công tác.Tôi chọn một nhà trọ cũ vì hiện giờ tôi không có nhiều tiền.

Nhà trọ chẳng có ai thuê ngoài tôi và đôi vợ chồng chủ, tất cả phòng đều trống.

Đêm đó, tôi giật mình vì âm thanh ở phòng bên cạnh.

Tôi ra hành lang, nhìn trộm vào lỗ khóa của phòng đó.

Tôi thấy một cô gái thật đẹp.

Hôm sau tôi lại giật mình vì âm thanh đó.

Tôi lại nhìn qua lỗ khóa, nhưng có lẽ nó đã bị dán kín, tôi chỉ nhìn thấy một màu đỏ.

Sáng hôm sau tôi trả phòng, nhà trọ vẫn vắng như lần đầu tôi đến.

Ông chủ nhà trọ thở dài, vì nếu con ông còn sống cũng bằng tuổi tôi.

Tôi giật mình nhìn lên tấm ảnh gia đình.

Cô gái thật đẹp nhưng một bên mắt là màu đỏ.

Chuyện 9: Điều ước

Một ngôi sao xuất hiện trước mặt một cô bé.

“Ta sẽ biến điều ước của con thành hiện thực. Nhưng chỉ một thôi.” Ngôi sao nói.

Cô bé khóc.

“Hãy khiến tất cả mọi người trong gia đình con biến mất. Con vô cùng ghét họ.”

Sáng hôm sau cô bé bước xuống phòng ăn dưới nhà, nhưng cha, mẹ và anh trai cô bé vẫn ở đó như thường lệ.

Cô bé cảm thấy hối hận vì những gì đã ước.

Đêm hôm đó ngôi sao lại xuất hiện.

“Giờ con đã hạnh phúc chưa.” Ngôi sao nói.

“Xin người hãy thu lại điều ước của con.” Cô bé nói.

“Một khi điều ước đã được thực hiện thì không thể rút lại được.” Ngôi sao nói.

Cô bé lại khóc.

Chuyện 10: Email

Vào một ngày, bạn trai tôi gửi cho tôi một đoạn video qua đường Email

Tò mò nên tôi quyết định xem nó

Video bắt đầu bằng cảnh anh ấy tự tử

Với một sợi dây thừng ở quanh cổ, anh ta nhảy xuống; sau một hồi vật lộn, anh ta chết

Và video kết thúc ở đó

Con người đôi khi rất bi ai. Lúc có đường lui thì luôn luôn kiên quyết lao đầu về phía trước. Đến khi chẳng còn đường về, quay đầu nhìn về phía bờ bên kia, mới phát hiện ra bản thân mình đã bỏ lỡ thứ mơ ước nhất. Thế nên con người chỉ có thể tự ép bản thân không được quay đầu lại nhìn, tiếp tục đi về phía trước.
Sói và Dương cầm | Diệp Lạc Vô Tâm.