| — | Luyện yêu | Hoàng Mặc Kỳ |
Người ta luôn nuối tiếc quá khứ, mong chờ tương lai và hờ hững với hiện tại. Kỷ niệm là những thứ xưa cũ, giống như con tàu đi qua và bỏ lại sau lưng thành phố. Có thể vẫn đi con tàu đó, vẫn trên con đường đó, bằng một chuyến khác và quay lại thành phố ấy nhưng tất cả sẽ khác. Tôi và em cũng sẽ lại ngồi trong quán ăn này nhưng tất cả sẽ khác.
Khi người ta trẻ, người ta có một thứ rất quý giá là sự yêu đời và khát vọng sống. Nhưng tôi thì chẳng còn được hưởng cái may mắn âý. Tôi không còn trẻ để có thể quá mãnh liệt với tất cả mọi thứ. Nhưng tôi cũng chưa đủ già để bình tâm nhìn cuộc đời mình trôi đi. Mọi thứ với tôi vừa hợp lý vừa mâu thuẫn, vừa đầy đủ vừa dở dang. Tôi dựa vào sự chao đảo của chính bản thân để giúp mình cân bằng.
[…]
Tôi biết tôi đang tự làm khổ mình. Tôi biết cần phải sống đơn giản. Tôi biết không nên than vãn về những đau khổ hoặc kém may mắn của mình. Tôi biết mình không nên phiền luỵ đến ai, không cần sự thương hại của ai. Khi mất phương hướng người ta hay bấu víu vào người nào đó hoặc làm những hành động rất mù quáng điên khùng. Nhưng chính vì hành động khi không tỉnh táo nên kết quả thu được cực tồi tệ và càng khiến người ta đau khổ thêm.
| — | Bữa ăn trưa kéo dài - Phan An. (via october-kiss) |
Em cũng chỉ vô tình ở đó
Cơ thể chôn sức nặng của những giấc ngủ
Tưởng mới mà đã cũ đến nhường kìa!
Mỗi ngày thấy tóc cứ vô tình mà dài
~
Tóc càng dài càng mỏng
Mắt môi bỗng một chiều lên cơn thèm khóc
Không thể tìm lại từng người từng quen
~
Chẳng thà em tự yêu lấy em
Rồi chỉ vô tình mà anh ở đó
Ai cũng đi đến hạnh phúc bằng rất nhiều buồn khổ
Sao tóc em dài như dày vò
~
Em cắt ngắn tóc mình sau mỗi cuộc chia xa
Tưởng sẽ ngắn đi những nỗi buồn đang cũ
Cái thời mình được lựa chọn đã qua
Sao còn hư hao đi bởi vẫn biết mong chờ
~
Mỗi ngày lại thấy tóc như vô tình mà dài
Mỗi ngày lại thấy mình đang vội vàng bám vào từng cơ hội để được yêu…
~Tóc- Đường Hải Yến
.
Chúng ta thường buồn phiền là do : quên mất việc bản thân, thích xen vào việc người khác và lo lắng về việc của ông trời.
.
Muốn vui vẻ rất đơn giản, chỉ cần : Làm tốt việc của bản thân, đừng xen vào việc người khác và đừng nghĩ về việc của ông trời.
| — | CHU VAN TAI |
“Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ…!
Một vé trở về giấc mơ màu cổ tích
Bút mực, truyện tranh…những tiếng cười khúc khích.
Bàn có năm người và một bịch bỏng ngô…
**
Cho tôi về cái thời biết tập tô
Vẽ ông mặt trời cười hiền hiền như bố
Cột tóc hai bên lon ton chào khắp phố
Chiếc xắc xinh xinh đựng những món đồ hàng…
**
Cho tôi về chơi lại ô ăn quan
Bắn chun, ùn đẩy rồi xếp hàng vào lớp
Kéo áo bàn trên mượn bút chì, tẩy, thước…
“Mày ơi !” , xòe tay là được hạt ô mai…
**
Cho tôi xin một vé, không hai
Vé một chiều chẳng còn đường quay lại
Cho tôi về tuổi thơ tôi mãi mãi
Ngủ với trăng sao trong những giấc mơ dài…
~
“Tuổi thơ là những gì tinh khôi nhất của một đời người, là miền ký ức vẹn nguyên nhất không bao giờ có thể phai nhòa.
Khi lớn lên, lăn lộn với cuộc đời, bạn có thể quên một vài khoảng thời gian, có thể quên đi một vài người tình cờ đi ngang qua ta… nhưng đi hết cuộc đời chắc chắn góc tuổi thơ, những người bạn tuổi thơ là dấu ấn không bao giờ phai…Kí ức tuổi thơ là nơi những hồn nhiên trong ta tìm về, lắng lại. Ai cũng có một góc tuổi thơ để yêu, để nhớ và để hoài niệm…”’
…
“Bạn có thể trở về thăm lại thời thơ ấu của mình bất cứ lúc nào, hay nói khác đi lúc nào mà bạn nhận ra rằng thỉnh thoảng tắm mình trong dòng sông trong trẻo của tuổi thơ sẽ giúp bạn gột rửa những bụi bặm của thế giới người lớn một cách diệu kỳ…
/Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ - Nguyễn Nhật Ánh./




