PhapSu
 Người con gái hôm nay mặc quần ngố Vì hôm qua đã mặc chiếc quần dài Ngố và dài đều vô cùng thoáng mát Dẫu chỉ sờn và màu sắc phôi phai.. . Người con gái hôm nay mặc quần tất Vì hôm qua đã mặc chiếc quần đùi Tất hay đùi đều mặc chung với váy Cũng như buồn tiếp nối những niềm vui.. . Người con gái bên ngoài mặc quần cứng Vì bên trong đã mặc chiếc quần mềm Cứng và mềm đều vô cùng cần thiết Mềm ban ngày và cứng suốt ban đêm. . Người con gái hôm nay mặc quần rộng Vì hôm qua đã mặc chiếc quần căng Rộng và căng đều vô cùng sung sướng Căng một lần và rộng mãi trăm năm . Người con gái hôm nay mặc quần bỉm, Vì hôm qua đã đóng chiếc quần băng, Băng với bỉm cùng được làm từ giấy, Và cả hai đều rất hợp vệ sinh. . Người con gái đêm nay tụt quần xuống Bởi đêm qua đã kéo chiếc quần lên Kéo hay tụt đều vô cùng quyến rũ Đều thơ ngây ý nhị đến vô biên . Người con gái hôm nay không mặc váy, Bởi hôm qua đã chẳng chịu mặc quần, Váy với quần - mặc làm gì em nhỉ, Nếu mông tròn và tuyệt đẹp đôi chân.. ~BÙI GIÁNG



Người con gái hôm nay mặc quần ngố
Vì hôm qua đã mặc chiếc quần dài
Ngố và dài đều vô cùng thoáng mát
Dẫu chỉ sờn và màu sắc phôi phai..
.
Người con gái hôm nay mặc quần tất
Vì hôm qua đã mặc chiếc quần đùi
Tất hay đùi đều mặc chung với váy
Cũng như buồn tiếp nối những niềm vui..
.
Người con gái bên ngoài mặc quần cứng
Vì bên trong đã mặc chiếc quần mềm
Cứng và mềm đều vô cùng cần thiết
Mềm ban ngày và cứng suốt ban đêm.
.
Người con gái hôm nay mặc quần rộng
Vì hôm qua đã mặc chiếc quần căng
Rộng và căng đều vô cùng sung sướng
Căng một lần và rộng mãi trăm năm
.
Người con gái hôm nay mặc quần bỉm,
Vì hôm qua đã đóng chiếc quần băng,
Băng với bỉm cùng được làm từ giấy,
Và cả hai đều rất hợp vệ sinh.
.
Người con gái đêm nay tụt quần xuống
Bởi đêm qua đã kéo chiếc quần lên
Kéo hay tụt đều vô cùng quyến rũ
Đều thơ ngây ý nhị đến vô biên
.
Người con gái hôm nay không mặc váy,
Bởi hôm qua đã chẳng chịu mặc quần,
Váy với quần - mặc làm gì em nhỉ,
Nếu mông tròn và tuyệt đẹp đôi chân..

~BÙI GIÁNG

Ba đi đâu đó có hẹn ngày về?
Hẹn một bờ vai rộng
Hẹn những nếp nhăn cười
Hẹn chở che vô hình
Hẹn nâng ước mơ con

Ba đi, bầu trời bỗng chao, nhào sụp đổ
Trái Đất ngừng quay
Thanh âm vuột ngang
Ánh mắt rơi vào trống rỗng
Và từ ngữ trở thành nghẹn đắng trong lòng

Con đau ba ơi…
Mau dậy đi dỗ dành con như thời bé
Hình như con ốm nặng rồi
Không khí mặn chát, nước mắt con rơi, mà ba chẳng chịu dậy.

…

Những ai còn ba, hãy lắng nghe và tập sợ hãi
Bạn đã một lần tưởng tượng mình mất đi?
Xin đừng bỏ lỡ phút giây nào của cuộc sống
Vì ngày mai ta chẳng thể biết điều gì.

Mỗi chúng ta chỉ có một người đàn ông duy nhất
Bao dung ta vượt giới hạn của tình yêu
Đừng để đắng cay trào lên khóe mắt
Khóc không thành lời, ân hận thốt chẳng thành câu…

Ba đi đâu đó có hẹn ngày về?
Hẹn một bờ vai rộng
Hẹn những nếp nhăn cười
Hẹn chở che vô hình
Hẹn nâng ước mơ con

Ba đi, bầu trời bỗng chao, nhào sụp đổ
Trái Đất ngừng quay
Thanh âm vuột ngang
Ánh mắt rơi vào trống rỗng
Và từ ngữ trở thành nghẹn đắng trong lòng

Con đau ba ơi…
Mau dậy đi dỗ dành con như thời bé
Hình như con ốm nặng rồi
Không khí mặn chát, nước mắt con rơi, mà ba chẳng chịu dậy.

Những ai còn ba, hãy lắng nghe và tập sợ hãi
Bạn đã một lần tưởng tượng mình mất đi?
Xin đừng bỏ lỡ phút giây nào của cuộc sống
Vì ngày mai ta chẳng thể biết điều gì.

Mỗi chúng ta chỉ có một người đàn ông duy nhất
Bao dung ta vượt giới hạn của tình yêu
Đừng để đắng cay trào lên khóe mắt
Khóc không thành lời, ân hận thốt chẳng thành câu…

Em cũng chỉ vô tình ở đó

Cơ thể chôn sức nặng của những giấc ngủ

Tưởng mới mà đã cũ đến nhường kìa!

Mỗi ngày thấy tóc cứ vô tình mà dài

~

Tóc càng dài càng mỏng

Mắt môi bỗng một chiều lên cơn thèm khóc

Không thể tìm lại từng người từng quen
~

Chẳng thà em tự yêu lấy em

Rồi chỉ vô tình mà anh ở đó

Ai cũng đi đến hạnh phúc bằng rất nhiều buồn khổ

Sao tóc em dài như dày vò

~

Em cắt ngắn tóc mình sau mỗi cuộc chia xa

Tưởng sẽ ngắn đi những nỗi buồn đang cũ

Cái thời mình được lựa chọn đã qua

Sao còn hư hao đi bởi vẫn biết mong chờ

~

Mỗi ngày lại thấy tóc như vô tình mà dài

Mỗi ngày lại thấy mình đang vội vàng bám vào từng cơ hội để được yêu…

~Tóc- Đường Hải Yến

Em cũng chỉ vô tình ở đó

Cơ thể chôn sức nặng của những giấc ngủ

Tưởng mới mà đã cũ đến nhường kìa!

Mỗi ngày thấy tóc cứ vô tình mà dài

~

Tóc càng dài càng mỏng

Mắt môi bỗng một chiều lên cơn thèm khóc

Không thể tìm lại từng người từng quen
~

Chẳng thà em tự yêu lấy em

Rồi chỉ vô tình mà anh ở đó

Ai cũng đi đến hạnh phúc bằng rất nhiều buồn khổ

Sao tóc em dài như dày vò

~

Em cắt ngắn tóc mình sau mỗi cuộc chia xa

Tưởng sẽ ngắn đi những nỗi buồn đang cũ

Cái thời mình được lựa chọn đã qua

Sao còn hư hao đi bởi vẫn biết mong chờ

~

Mỗi ngày lại thấy tóc như vô tình mà dài

Mỗi ngày lại thấy mình đang vội vàng bám vào từng cơ hội để được yêu…

~Tóc- Đường Hải Yến

“Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ…!
Một vé trở về giấc mơ màu cổ tích
Bút mực, truyện tranh…những tiếng cười khúc khích.
Bàn có năm người và một bịch bỏng ngô…
**
Cho tôi về cái thời biết tập tô
Vẽ ông mặt trời cười hiền hiền như bố
Cột tóc hai bên lon ton chào khắp phố
Chiếc xắc xinh xinh đựng những món đồ hàng…
**
Cho tôi về chơi lại ô ăn quan
Bắn chun, ùn đẩy rồi xếp hàng vào lớp
Kéo áo bàn trên mượn bút chì, tẩy, thước…
“Mày ơi !” , xòe tay là được hạt ô mai…
** 
Cho tôi xin một vé, không hai
Vé một chiều chẳng còn đường quay lại
Cho tôi về tuổi thơ tôi mãi mãi
Ngủ với trăng sao trong những giấc mơ dài…
 ~
“Tuổi thơ là những gì tinh khôi nhất của một đời người, là miền ký ức vẹn nguyên nhất không bao giờ có thể phai nhòa. 
Khi lớn lên, lăn lộn với cuộc đời, bạn có thể quên một vài khoảng thời gian, có thể quên đi một vài người tình cờ đi ngang qua ta… nhưng đi hết cuộc đời chắc chắn góc tuổi thơ, những người bạn tuổi thơ là dấu ấn không bao giờ phai…Kí ức tuổi thơ là nơi những hồn nhiên trong ta tìm về, lắng lại. Ai cũng có một góc tuổi thơ để yêu, để nhớ và để hoài niệm…”’
…
“Bạn có thể trở về thăm lại thời thơ ấu của mình bất cứ lúc nào, hay nói khác đi lúc nào mà bạn nhận ra rằng thỉnh thoảng tắm mình trong dòng sông trong trẻo của tuổi thơ sẽ giúp bạn gột rửa những bụi bặm của thế giới người lớn một cách diệu kỳ…
/Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ - Nguyễn Nhật Ánh./

“Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ…!

Một vé trở về giấc mơ màu cổ tích

Bút mực, truyện tranh…những tiếng cười khúc khích.

Bàn có năm người và một bịch bỏng ngô…

**

Cho tôi về cái thời biết tập tô

Vẽ ông mặt trời cười hiền hiền như bố

Cột tóc hai bên lon ton chào khắp phố

Chiếc xắc xinh xinh đựng những món đồ hàng…

**

Cho tôi về chơi lại ô ăn quan

Bắn chun, ùn đẩy rồi xếp hàng vào lớp

Kéo áo bàn trên mượn bút chì, tẩy, thước…

“Mày ơi !” , xòe tay là được hạt ô mai…

**

Cho tôi xin một vé, không hai

Vé một chiều chẳng còn đường quay lại

Cho tôi về tuổi thơ tôi mãi mãi

Ngủ với trăng sao trong những giấc mơ dài…

 ~

“Tuổi thơ là những gì tinh khôi nhất của một đời người, là miền ký ức vẹn nguyên nhất không bao giờ có thể phai nhòa.

Khi lớn lên, lăn lộn với cuộc đời, bạn có thể quên một vài khoảng thời gian, có thể quên đi một vài người tình cờ đi ngang qua ta… nhưng đi hết cuộc đời chắc chắn góc tuổi thơ, những người bạn tuổi thơ là dấu ấn không bao giờ phai…Kí ức tuổi thơ là nơi những hồn nhiên trong ta tìm về, lắng lại. Ai cũng có một góc tuổi thơ để yêu, để nhớ và để hoài niệm…”’

“Bạn có thể trở về thăm lại thời thơ ấu của mình bất cứ lúc nào, hay nói khác đi lúc nào mà bạn nhận ra rằng thỉnh thoảng tắm mình trong dòng sông trong trẻo của tuổi thơ sẽ giúp bạn gột rửa những bụi bặm của thế giới người lớn một cách diệu kỳ…

/Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ - Nguyễn Nhật Ánh./

Có anh chàng học việc
Cho bác thợ rèn già.
Vì công việc nặng nhọc,
Nên suốt ngày kêu ca.

Một hôm bác thợ cả
Lấy một cốc nước đầy,
Bỏ vào một thìa muối
Rồi bảo anh chàng này:

“Cháu uống rồi cho biết
Nước có ngon hay không.”
“Dạ, thưa bác, mặn lắm.
Mặn chát đến cháy lòng.”

Hôm sau bác đưa cậu
Đến chiếc hồ bao la,
Dặn mang theo thìa muối
Đúng bằng thìa hôm qua.

Bác bảo cậu đổ muối
Xuống mặt hồ xanh trong.
“Bây giờ cháu uống nước
Có thấy mặn nữa không?”

“Dạ không, nước rất mát,
Không hề mặn chút nào.”
“Bây giờ cháu để bác
Giải thích rõ vì sao. 

Cháu biết, hai thìa muối
Là hoàn toàn như nhau.
Nhưng cốc nước thì bé,
Hồ thì rộng và sâu.

Nên nước trong cốc mặn,
Còn nước hồ thì không.
Tương tự, khi mệt mỏi
Hay buồn bực trong lòng,

Nếu cái tâm cháu rộng
Như mặt nước hồ này,
Thì hạt muối buồn bực
Sẽ nhanh chóng tan ngay.

Nhưng nếu tâm cháu hẹp,
Sự hiểu đời cũng nông,
Thì hạt muối buồn ấy
Sẽ mặn đắng trong lòng.

Giờ chắc cháu đã hiểu
Sướng khổ của con người
Là do mình cảm nhận.
Thế đấy, sống ở đời.

“Thành phố cuối tuần chẳng vì thế buồn thêm
Một vài người vào ra cuộc đời
Chẳng làm thêm quên hay thêm nhớ
Những gì đã mãi trôi về miền dang dở
Níu làm gì, cứ để nó qua đi.”

“Thành phố cuối tuần chẳng vì thế buồn thêm
Một vài người vào ra cuộc đời
Chẳng làm thêm quên hay thêm nhớ
Những gì đã mãi trôi về miền dang dở
Níu làm gì, cứ để nó qua đi.”

MẸ 
Lặng rồi cả tiếng con ve Con ve cũng mệt vì hè nắng oi Nhà em vẫn tiếng ạ ời Kẽo cà tiếng võng mẹ ngồi mẹ ru Lời ru có gió mùa Thu Bàn tay mẹ quạt mẹ đưa gió về Những ngôi sao thức ngoài kia Chẳng bằng mẹ đã thức vì chúng con Đêm nay con ngủ giấc tròn Mẹ là ngọn gió của con suốt đời. 
(Trần Quốc Minh - 1972)
MẸ 

Lặng rồi cả tiếng con ve 
Con ve cũng mệt vì hè nắng oi 
Nhà em vẫn tiếng ạ ời 
Kẽo cà tiếng võng mẹ ngồi mẹ ru 
Lời ru có gió mùa Thu 
Bàn tay mẹ quạt mẹ đưa gió về 
Những ngôi sao thức ngoài kia 
Chẳng bằng mẹ đã thức vì chúng con 
Đêm nay con ngủ giấc tròn 
Mẹ là ngọn gió của con suốt đời. 

(Trần Quốc Minh - 1972)

Chờ hoài chẳng thấy em đâu
Mái hiên sầu rụng hạt sầu long lanh
Cớ chi em bỏ bê anh
Trái tim chín héo trên cành mưa sương

Vậy mà em nói em thương…
VO TRONG MAN
….Em gọi tên con phố này Mê Say
Còn phố kia em đặt là Hạnh PhúcGốc cây trước nhà hãy tên là Thúc GiụcNơi ngày nào anh vẫn đứng đợi emAnh chẳng về với Hà Nội mà xemGiờ phố nào cũng tên là Thương NhớLá vàng bay chợt nhìn em bỡ ngỡSao hôm nay lại bước có mình em?
.
.
.
/AN CHÚC/

….Em gọi tên con phố này Mê Say

Còn phố kia em đặt là Hạnh Phúc
Gốc cây trước nhà hãy tên là Thúc Giục
Nơi ngày nào anh vẫn đứng đợi em

Anh chẳng về với Hà Nội mà xem
Giờ phố nào cũng tên là Thương Nhớ
Lá vàng bay chợt nhìn em bỡ ngỡ
Sao hôm nay lại bước có mình em?

.

.

.

/AN CHÚC/

Thực trạng sinh viên ra trường
Đầu đường Xây dựng bơm xe
Cuối đường Kinh tế bán chè đậu đen
Ngoại thương mời khách ăn kem
Các anh Nhạc viện thổi kèn đám ma
Ngân hàng ngồi dập đô la
In giấy vàng mã, sống qua từng ngày
Sư phạm trước tính làm thày
Giờ thay kế toán, hàng ngày tính lô.
Điện lực chẳng dám bô bô,
Giờ đang lầm lũi phụ hồ trên cao.
Lập trình chả hiểu thế nào,
Mở hàng trà đá, thuốc lào...cho vui
Nông nghiệp hỏi đến ngậm ngùi
"Số em chắc chỉ tiến lùi theo trâu"
Nhìn quanh, Thương mại đi đâu?
Hóa ra là đã nhảy tàu đi buôn.....
Ngoại ngữ vẻ mặt thoáng buồn
Đang ngồi viết sớ, kiêm luôn bói bài.
Báo chí buôn bán ve chai
Giao thông đi chở thuê ngoài Đồng Xuân.
Bách khoa cũng gặp đôi lần
Buôn đồ điện hỏng, kiếm cân dây đồng
Mỹ thuật thì đang chổng mông
Đục khắc bia mộ, cũng mong lên đời
Mỏ địa chất mới hỡi ôi
Sáng thồ hai sọt, chào mời mua than
Thuỷ sản công việc an nhàn
Sáng cân mớ cá, cuối làng ngồi rao...!
Hàng hải ngồi gác chân cao
Bao giờ trúng số mua tàu ra khơi
Bác sĩ, y tá có thời
Học xong về huyện được mời chích heo...