Latest Tweets:

karoline-son:

“Chủ nghĩa tối giản dựa trên nguyên tắc buông bỏ, vứt bỏ. Vứt bỏ hay buông bỏ, thật ra lại là cái khó nhất của con người, vì nó liên quan đến tính sở hữu và nỗi bất an, nỗi sợ khi mình không có mà người khác có. Con người, nếu có nỗi bất an đó, thì cũng bình thường. Nhưng sẽ có vài người nghĩ khác, làm khác, sống khác.


Mình còn thấy sung sướng khi có cái này, được cái này cái kia, rồi quan tâm đến những lời khen ngợi, là ở nhà to, đi xe xịn, bằng cấp cao, làm tiền nhiều, chức vụ lớn….thì vẫn khó mà theo chủ nghĩa tối giản được. Minimalism là chủ nghĩa tối giản, 1 đỉnh cao của triết học phương Đông. Chỉ có những người biết rồi trước sau gì mình cũng chết, sống là dành thời gian để làm việc, rong chơi, tăng giá trị tinh thần chứ không phải vật chất, thì mới tối giản được. Người ta quan tâm đến văn chương, âm nhạc, hội hoạ, từ thiện, môi trường, nhân đạo….chứ không quan tâm đến đất đai bất động sản, ăn uống, shopping, chinh phục tình ái, show off quyền lực…

Người ta không khen ai, không chê ai và cũng không quan tâm đến ai khen mình, chê mình. Họ tự cảm thấy họ hạnh phúc và sống có ý nghĩa, giúp đỡ người khác, còn bản thân họ thì "nhiêu đó là đủ”.

Em ơi đời mệt vãi

Mà mình cứ phải cười

Nên nhiều khi gượng gạo

Nhìn giống hệt đười ươi

.

Ngày lăn ra kiếm sống

Mang mặt nạ muôn màu

Tối tìm về chân thật

Đếch còn nhận ra nhau

.

Đời giống như vòng xoáy

Thật giả cứ đan xen

Nai lưng ra cày cuốc

Cũng bởi chữ sang - hèn

.

Tiền là vuông giấy mỏng

Mà thao túng đủ điều

Chẳng còn gì “vô giá”

Quan trọng là “bao nhiêu?”

.

Tình tưởng trân quý lắm

Yêu mãi mãi, trọn đời

Qua dăm mùa gió trở

Tay đã vội buông lơi

.

Người tưởng thân thiết lắm

Tình nghĩa chắc bền lâu

Qua vài hôm trắc trở

Quên hết mẹ buổi đầu

.

Em ơi đời mệt vãi

Mà thay đổi được gì

Lại nai lưng ra sống

Ôm cái mệt và đi

.

(Phong Trần)

(Source: rosemary161)

I love you, you were ready, the pain is strong and urges rise
But I’ll see you when she lets me
Your pain is gone, your hands untied

.

One year since you were gone…Love you mom.

Bạn mãi mãi không thể biết được mình có bao nhiêu phiên bản thông qua miệng lưỡi của người khác, cũng chẳng biết được người khác vì bảo vệ bản thân mà nói bao nhiêu câu hại bạn, càng không thể ngăn cản được những lời nói không đúng thực tế đó. Thứ mà bạn có thể làm được chính là không để ý tới nó, càng chẳng cần giải thích rõ ràng làm gì, người hiểu bạn sẽ luôn tin bạn.


/ 999 lá thư gửi cho chính mình /

dongsonglodang:

“Tôi phải dậy vì còn cây phải tưới
Chó phải chăm và rau củ phải hầm
Phải lau bếp, xếp đồ và giặt ủi
Có buồn đâu mà anh cứ hỏi thăm?
Người ta sống, có yêu thì càng tốt
Không ai yêu, thì tôi tự thương mình
Cô đơn đúng là một mình hạnh phúc
Chấp bầu trời, cân cả thế giới xinh…”

(via suascofield)

“Khi nào thì bạn cảm thấy bỗng chốc mình đã già đi?
Là khi nhận ra mình không còn bị kích động bởi tình yêu nữa, không còn cảm xúc mãnh liệt với nó nữa, nhưng lại có rất nhiều suy nghĩ đầy hiện thực.”
[Weibo/ Trans by Mio]

“Khi nào thì bạn cảm thấy bỗng chốc mình đã già đi?

Là khi nhận ra mình không còn bị kích động bởi tình yêu nữa, không còn cảm xúc mãnh liệt với nó nữa, nhưng lại có rất nhiều suy nghĩ đầy hiện thực.”

[Weibo/ Trans by Mio]

Happiness