Em ơi đời mệt vãi

Mà mình cứ phải cười

Nên nhiều khi gượng gạo

Nhìn giống hệt đười ươi

.

Ngày lăn ra kiếm sống

Mang mặt nạ muôn màu

Tối tìm về chân thật

Đếch còn nhận ra nhau

.

Đời giống như vòng xoáy

Thật giả cứ đan xen

Nai lưng ra cày cuốc

Cũng bởi chữ sang - hèn

.

Tiền là vuông giấy mỏng

Mà thao túng đủ điều

Chẳng còn gì “vô giá”

Quan trọng là “bao nhiêu?”

.

Tình tưởng trân quý lắm

Yêu mãi mãi, trọn đời

Qua dăm mùa gió trở

Tay đã vội buông lơi

.

Người tưởng thân thiết lắm

Tình nghĩa chắc bền lâu

Qua vài hôm trắc trở

Quên hết mẹ buổi đầu

.

Em ơi đời mệt vãi

Mà thay đổi được gì

Lại nai lưng ra sống

Ôm cái mệt và đi

.

(Phong Trần)